Anh nhận ra ................................
Em à ............. Anh nhận ra điều đó hơi muộn thật , cũng buồn
hôm qua anh đi chơi với cả nhà đó , ra bờ hồ để thưởng thứ cái khung cảnh noel , mà 1 người con theo đạo xa quê hương , sống vật lộn với cái xã hội này để kiếm tiền cũng như lập nghiệp trên đất HN này
ngồi trên xe nhìn các đôi mùa đông lạnh ôm ấp và bên nhau cho giáng sinh , anh mỉm cười đó , vì sao vậy ,,,,,,,, vì anh cũng được vậy rồi mà . hơi buồn chút nhưng nó cũng có 1 tư vị nào đó vui và hp
Anh hèn lắm đúng hok ............. con trai lại để cg tỏ bày , phải chờ và buồn , khóc .......aizzzz
Đúng anh ít t hơn em .... em sợ và ngại , em hỏi rất nhiều câu đại loại như vậy . anh chẳng biết trả lời sao được
Anh và Em dẫu biết kết quả rất khó đúng k , nhưng vẫn tiến tơi ,,,, aizzz anh thấy em buồn , khóc anh cũng vậy đấy
Enh yêu e từ khi nào nhỉ ,,,,, anh chẳng biết nữa . có thể tc chân thật của em đã làm anh thay đổi , xoay chuyển đi chính con người anh . anh cười nhiều hơn khi ở nhà , vui hơn khi ở cty và ấm áp hơn khi đi ngoài đường lạnh ....cái cảm giác thật thú vị làm sao
em biết hôm qua xuống xe bus anh đi đường và nghĩ cho em nhiều k , anh nt và muốn em xóa hết tn của anh đi , anh chỉ muốn em chẳng lo ưu gì , k buồn gì cả , người con trai đó cũng yêu em , thương em . nhiều hơn anh rất rất nhiều đó , anh chỉ mới cảm nhận và bắt đầu yêu em , nhưng người ấy đã yêu em lâu lâu lắm rồi ,trai qua nhiều chuyện , vui buồn đung k em
một lời yêu , một lời nói có thể làm em hạnh phúc , nhưng nó cũng là điều làm em đau sau này
nếu anh kiên quyết hơn cứng rắn hơn , và mạnh mẽ hơn , thì em chỉ đau 1 lúc chứ k dai dẳng nhỉ
Em à ........ nói cho anh biết được không , em muốn anh thế nào đây .Giờ anh muốn lại gần em hơn , nhưng cũng muốn xa em hơn , anh nghĩ về nó đó , anh muốn gần em có thể làm em cười , hp và ấm áp , nhưng rồi nó sẽ làm em đau khổ và buồn cũng những giọt nước mắt k đáng có làm gì . Anh xa em , em cũng sẽ buồn và cũng sẽ có nước mắt .... cả 2 phương án thật khó đúng k em . anh k biết làm gì nữa .......anh nên làm gì cho em lúc này đây . 1 cái đau về sau , 1 cái đau lúc này ....... anh k biết nên làm gì nữa em à . Blog cá nhân thật là kì lạ đấy
không chát nữa anh anh làm việc đi, em cũng làm việc đây,
em chi có thể nói đừng bỏ rơi em, anh nói yêu em rồi mà, yêu anh 3 tháng cũng được mà, biết đâu sau 2 tháng em ghét anh thì sao nhỉ hihi, or anh ghét em thì sao anh, em đã nói em k khóc đâu anh phai tin em chứ, anh áy biết em đỡ phải nói dối phải dằn vặt lương tâm đó anh ạ
Anh ah! Em xin lỗi đã vào mail của anh, Anh thực sự muốn em trở thành người như thế đúng không anh?
Lòng tự trọng của một người con gái trong em không còn nữa, em đúng là con điên con hâm phải không anh?
Hi sặc cười em cười cho chính bản thân em anh ạ, em không cười anh đâu, những dòng tin nhắn của anh, em đọc mà tin em thắt lại, đau lắm, cái cảm giác đâu đó em sẽ quên nhanh thôi anh ạ,
Em xin anh sau tết dương lịch rồi tết âm lịch, em trơ trẽo quá đúng không anh?
Em thấy xấu hổ và nhục nhã lắm, tại sao em phải thế chứ, trên đời có bao nhiêu người đàn ông tốt hơn anh sao em không yêu chứ mà lại đi yêu anh?
Em buồn lắm buồn chính bản thân mình, tại sao em lại trơ trẽn đến thế, xin anh gặp trong khi anh nói anh bận anh không muốn gặp em, yêu sao khổ thế chứ anh?
Em đã nói với anh em sẽ không để nước mắt phải rơi nữa, những giọt nước mắt hãy để thấm vào trong tim thì tốt hơn đó anh nhỉ?
Em thực sự không hiểu ngay chính bản thân em, cái tôi trong em không còn nữa anh ạ.
Tình yêu có thể khiến con người ta mù quáng như thế sao anh?
Em biết những lời anh nói ra không phải thực sự từ trái tim anh, anh làm thế để em ghét anh em không yêu anh nữa, nhưng anh ạ, anh càng làm thế em lại càng yêu anh, Em yêu anh không phải vì tiền tài danh vọng vật chất mà đó là tình cảm thực sự từ trong tim em.
Anh đọc được những dòng tin nhắn của em em nghĩ anh cũng đau lòng lắm, có thể đó là sự thương hại đối với em hay đó là một thứ tình cảm gì đó.
Em tự tạo cho mình những niềm vui, em muốn quên đi những nối buồn và những hành động ddien khùng của em, sự ngớ ngẩn và vô duyên, hâm dở của em, nhưng càng cố quên em lại càng nhớ, có lẽ thời gian sẽ giúp em làm điều đó, Em chỉ muốn gặp anh được đi chơi cùng anh thứ 5 tuần này và em sẽ cố quên anh đi, em đâu dám bắt một người không yêu mình phải yêu mình đến tết âm lịch chứ anh, em là con người chứ em đâu phải là xúc vật, em không thể vì yêu mà hành động như một con điên con dở thế này được nữa anh ạ, viết lên những dòng này cho anh, mắt em không tài nào nhìn nổi màn hình nữa anh ạ.
máy em lại bị đơ có lẽ không muốn cho em viết tiêp nữa,
Anh ạ! Em xấu thế sao? Em sống tồi thế sao, em đáng được như thế này lắm phải không anh ?
Anh nói anh làm thế tốt cho em anh có chắc không anh ?
Em thật là ngu ngờ và khờ khạo, 25 tuổi mà lại như thế này đúng là nhục nhã, xấu hổ đúng không anh?
Em cảm ơn anh về tất cả. Em không giận hờn hay trách gì anh đâu, em chỉ trách chính bản thân em thôi.
Anh hãy bỏ mặc em đi, hãy làm theo suy nghĩ của anh đi anh ạ.
Anh là con trai mà anh hỏi em anh phải làm gì đây, hi
em buồn cười cười trong nước mắt vì những câu hỏi của anh anh ạ
Có lẽ giờ em sẽ không được cười vui nữa, có cười đó cũng chỉ là những nụ cười gượng ép bản thân mà thôi, vì niềm vui và những nụ cười cua em đã bị người ta cướp mất rồi anh ạ.
lại một lần nữa em vào mail anh rồi
Anh ah! Em có cảm giác thết nào ý, em không biết nữa, buồn trống trải hụt hẫng, em không biết nó là cảm giác gì nữa anh ạ.
Có một cái gì đó xấu hổ trong em, pha lẫn một cái gì đó khiến em k muốn nói gì in lặng trong lòng em không đau nhưng em không biết nữa nó là cảm giác gì nữa anh ạ
em à : cười lên đi , kệ nó đi , thời gian sẽ dần trôi đi mà , cảm giác đó nó khiến em chán ngán bản thân , cuộc sống , con người và công việc , có thể nói là tất cả mọi thứ
anh đã trải qua 1 lần rồi đó , k phải về tình cảm đâu , là vì gia đình cơ , anh chán chính mình chán tất cả , anh thậm chí còn nghĩ đến giá như đừng có sống nữa thì hay biết mấy k cần nghĩ gì cả , chết đi chỉ việc nhắm mắt nằm ngủ , mà ngủ thì anh thèm biết mấy , anh thích ngủ đấy . anh chán đâm ra anh cảm thấy giá như đừng sinh anh ra , mà là 1 ai khác không phải là anh k phải cái tên này khuân mặt này , con người này , suy nghĩ này ... là 1 ai đó ngoài anh , miễn là không phải là anh là được
nhưng rồi thực tại vẫn là thực tại mà em , anh vẫn mỉm cười nha , cười rất tươi ý , rồi anh cảm nhận nó , nếu như anhh k nghĩ về nó có thể anh sẽ nghĩ quẩn rồi đi tự vẫn sao ? tự hỏi và tự trả lời " ngu gì chết , bố mẹ sin mình ra ăn học lớn bằng này , chết mới là ngu , lại còn tự diệt mình thì k được" rồi anh lại nghĩ " nếu đi đường mà xe đâm vào chết nhỉ thì hay biết mấy?" hỏi xong mình anh lại tự trả lời " ách tránh còn k kịp , kim đâm còn đâu huống gì xe đâu máu rớt óc nát còn ghê hơn , đấy là chưa tính bán thân bất toại rồi vvvv làm khổ gia đình thêm" , anh ngộ không . rồi anh lại nghĩ "nếu có trận ốm nào thật nặng hoặc dính bệnh nào đó chết ngay lập tức thì hay quá đe" sau đó lại tự trả lời " mịa thằng hâm , mong cho khỏe mạnh thì chớ còn đòi ốm , cả đời có mỗi bệnh việm họng còn lo lo nói gì đến bệnh nặng , quên đi" ..... anh nghĩ toàn đến cái chết đó em , thây anh kì lạ không
những đợt gần đây anh hay nghĩ đến em và cũng tự hỏi mình những điều giống vậy đây
- " mình có yêu hằng thật không nhỉ"
- " không yêu sao hôn người ta hả mày?"
- " sao lúc hằng hỏi mình có yêu thật lòng k , nhiều k , sao mình im lặng nhỉ"
- " vì chính mày còn không biết chứ nói gì lên tiếng"
- " mình có điểm nào để hằng yêu mình nhỉ , và vì sao mình yêu lại được nhỉ"
- " hỏi người ta xem tự hỏi mày mày bị BD à . yêu là yêu có thế thôi ngu quá"
- " cứ nhìn thấy hằng sao mình lại vậy , buồn , vui , khổ , khóc ... đều muốn san sẻ nhỉ"
- " thằng bệnh mày là người , co tc chứ có phải xúc vật đâu , huống chi còn yêu người ta . thằng hâm thật"
còn nhiều câu hỏi lắm ý em à , nhưng chỉ ban đêm nó với về thôi ... anh hâm lắm nhỉ hì hì , mà hâm thế mới đúng là anh chớ
một lần nữa nhá , hứa nè : kệ mọi chuyện , có làm sao đâu , em là con gái em có quền yêu hoặc k yêu , em có quền thích ai đó hoặc k thích , em co quền và em có quyền đó , dù anh hay ai cũng chả bắt được em cả , em vui em buồn là quền của em , anh chỉ có thể đứng ngoài cảm nhận chia sẻ , chẳng thể gánh cùng em điều đó . nhưng em có 1 quền rất cao cả : vì em là con gái , lên em có quền quên đi có quền bỏ đi .... dù cả anh cũng vậy nhé , em hiểu điều anh nói mà đúng k :D
Cười lên nào bé yêu ơi , con tiêu miểu cười lên nào , cười lên nào tiểu miêu tinh ^^!