Tuổi có làm tình yêu phai mờ không? p trai

Cai rét của mùa đông làm bảo Hân thấy lạnh hơn, cô nghe được những âm thanh những tiếng lá cây va vào nhau những âm thành của gió làm lòng cô quạnh hiu hơn, màn đêm buông xuống, ngoài trời sương rơi rất nhiều cùng với những làn gió mang theo hơi lạnh của mùa đông cô cảm thấy lạnh hơn mọi khi.
Cô nhấc điện thoại lên điện cho anh Trung Dũng. Ngoài tiếng thuê bao quý khách vừa điện hiện không liên lạc được, lòng nặng trĩu những ưu tư âu phiền , cô đã lấy điện thoại của đứa bạn cùng phòng nhắn tin cho một người quen của anh, để xin số điện thoại của anh T(anh trai Dũng). Gói gọn một tin nhắn
"Anh N ơi cho em xin số điện thoại của anh T với ạ, em cảm ơn anh ạ"
"xl ai thế"
"em Hân anh ạ"
Hi Hân làm It ah ? số điện thoại của T là :(0xx.xxx.xxx)
rồi cô lấy số điện của anh T,thật nhanh cô đã bấm số gọi cho anh T,
Anh T ah? anh có ở phòng không ạ, anh cho em gặp D với ạ
Nói chuyện môt hồi lâu với Dũng cô cảm thấy có cái gì đó bất an, cô yêu Dũng chưa được bao lâu nhưng thời gian cũng đủ để cô hiểu khá nhiều về con người của anh. Cô thấy có điều gì đó làm anh buồn, nó khiến cô cũng buồn cùng với anh.
Cái tính ngang bướng của anh cô hiểu chứ, có thể điều đó làm người ta không thích về anh.
Bảo Hân hơn Trung Dũng một tuổi cái cảm giác của cô lúc này là gì đây?
Cô buồn lắm khi mọi người trong nhà anh biết anh yêu một người con gái hơn tuổi, không biết lên làm thế nào nữa, chẳng nhẽ cô phải chấm dứt tình yêu và nỗi nhớ này hay sao?
Khi đã yêu tuổi tác có là điều quan trọng không? cô nghĩ nhiều cho anh hơn, anh sẽ ngại với bạn bè với người thân với gia đình họ hàng vì người con gái anh yêu hơn tuổi anh, anh phải đối đầu với những dèm pha thị phi của xã hội, cô thì khác cô không sợ điều đó vì theo quan niệm của cô chỉ cần yêu cùng nhau nhìn về một hướng là đủ rồi, cô biết anh không sợ nhưng mọi người nói và bàn tán điều đó sẽ khiến anh chán nản,
Ngày mới yêu nhau cô có nói với anh, em sợ điều thị phi của mọi người vì anh yêu một người con gái nhiều tuổi hơn anh đó anh ạ. Anh bảo anh không quan tâm tới vấn đề đó.
Anh ơi? cuộc sống có biết bao chông gai cạm bẫy phải không anh?
Điều em quan tâm và muốn nói với anh lúc này Dũng ah? em mong tình yêu mình ngày càng nồng nàn hạnh phúc, hãy cùng nhau hướng tới tương lai phái trước, hãy chứng minh cho những người quanh mình rằng tình yêu giúp mình phấn đấu cho một tương lại tốt đẹp hơn anh nhé.
 D biết chứ , khi nghe dt và nc với H , D biết H buồn , Vì anh ấy hiểu được người con gái mình yêu đang nghĩ gì , như thế nào chỉ qua giọng nói hay cái im lặng .
D hơi buồn vì khi H phải thông qua người khác để gọi Anh , anh biết H không liên lạc được cô sẽ lo lắng bất an , sợ này sợ nọ nghĩ này nghĩ kia . D biết được và hiểu được , nhưng biết làm sao được , Hôm đó lại là ngày anh ấy cảm thấy chán nản và buồn , anh đã gọi cho cô chỉ để được nghe tiếng của cô chỉ cần nghe giọng nói để làm xoa dịu đo niềm chán nản đó . thế là cũng đủ với D lắm rồi . H bận H có việc làm của riêng mình , có những việc cá nhân bắt buộc phải làm , cô đâu thể dành mãi thời gian cho anh được , D biết điều đó chứ , D nói với H cứ làm đi anh không sao cả , ngồi lại 1 mình tuy anh T bên cạnh nhưng anh cũng chẳng muốn nc với người anh ở cùng được , anh ngồi đó nghe 1 bản nhạc sonate ánh trăng đượm buồn , anh ngồi chơi những trò game quen thuộc mà anh hay chơi , Trò mà anh đã chơi khi ở p H , hầu như anh chơi trò đó là chính khi buồn

D vui khi cô gọi điện và cũng buồn khi nghe cô gọi điện , lý do gì thì chắc H cũng biết đôi chút , qua tiếng nói chuyện của N khi lên p H đã nghe và biết đôi điều , còn với D cũng bình thường thôi , với anh giờ là lúc anh mệt anh chán anh k thiết gì , mấy ngày này về nhà , về p anh cảm thấy khó chịu và bức bối , anh cảm giác nó xa lạ làm sao , những người ở nhà trước đây anh hay pha trò , nói chuyện trêu đùa giờ trở lên kì lạ , như một thế giới tách riêng biệt giữa người ND và HY , như có điều gì đó mà mọi người nhìn anh chỉ bẫng qua mà k muốn nói đến , anh cũng vậy sự mệt mỏi cv cuộc sống với bao ý nghĩ làm D mệt mỏi , anh ít cười hơn khi về nhà , bữa cơm dường như ảnh chỉ muốn ăn nhanh chóng nhất có thể , D cảm nhận như 1 thành viên xa lạ k quen thuộc trong bữa cơm đó nữa , anh thấy rằng anh k cần thiết phải có mặt

Ngày anh đi đổi quần thành công cũng là ngày mà H thèm ăn xúc xích , anh vui và cũng buồn , vui vì được nhìn thấy người cg mình ăn ngon lành bên mình , buồn vì ngày hôm đó anh k ăn được , anh ước anh có thể ăn được , nhưng k thể . Tan sở anh về nhà , lặng lẽ mở chiếc cửa chính của nhà , bước vào nhà là gặp 2 người em gái D và A , nếu mọi ngày anh sẽ cất lời chào chào cả nhà  nhưng hôm nay anh lại k vậy anh khóa của và lặng lẽ đi vào D lên tiếng chào anh chào bác , uh Chào Cô . tiếp đến là A :chào bác bác đi làm về a , uh chào cô  . chẳng phải là anh k muốn pha trò hay k muốn nc , đơn giản vì anh thấy k cần thiết nữa , có lẽ cứ im lặng là tốt nhất , kiệm lời là tốt nhất , lão T và N chưa về à ? , A T thì chưa về anh ạ , còn anh N thì đi sửa xe rồi ý  , oh vậy à , hôm nay bác có chyện gì hay sao mà mặt bác thế kia , tôi thì làm gì có chuyện gì - nhìn giống có chuyện gì lắm à? . thì cái mặt của bác đó ám hết cả chỗ nấu ăn rồi . oh vậy à - ám thì anh đi để khỏi ám nữa hì . anh lững thững tháo giầy rồi cầm quển sổ lê từng bước chân lên phòng của mình , mở của p anh vứt quển sổ lên bàn , xoài người lên chiếc giường có chăn bông , hít hà mấy hơi rồi lại bật dậy uống 1 cốc nước lạnh , nước lạnh làm D đủ tỉnh táo lại đôi chút , A lấy chiếc túi đựng quần rồi tắt điện , chốt và đóng của p , lại lững thững đi xuống , anh gọi cho H là anh bắt đầu ra . anh xuống dưới nhà  xỏ dầy rồi nói với D và A , ờ anh đi đổi quần và đi chơi với bạn tý - hôm nay anh k ăn thịt kiêng chay nhé , mọi người cứ ăn trước nếu anh về muộn  để anh ít cơm và rau luộc thôi k cần để gì đâu , anh đi có lâu không - nhanh thì cả nhà chờ về ăn một thể , anh k biết nếu thấy về muộn mọi người cứ ăn đi , anh đổi quần ở đâu đấy ? , chợ X, chợ  thì lấy xe đi kìa , xe ai?, xe anh N chìa khóa đây này , thôi anh đi xe của bộ , bác đúng là hâm , hờ thì tôi vẫn hâm mà giờ cô mới biết thì hơi muộn đấy - thôi anh đi đây , vâng chào bác . anh mở cửa rồi khóa của , anh vội vàng xải bước to hơn và đi nhanh hơn , anh biết H đang đợi anh và anh muốn ra càng nhanh càng tốt , ngoái đầu thấy chiếc 20 , anh vội vàng co dò chay nhanh ra điểm hi thật buồn cười là lúc đi đường anh gọi cho H lại nói là anh đang chờ trong khi anh lại chạy để bắt xe , Vì anh k muốn H lo hay chờ lâu , anh lên xe thở dốc 1 hơi ....................

Rồi điểm đến cũng đến anh xuống và qua đường để sang bên đường , anh gặp H , mỉm cười , 2 bàn tay đan xe nhau , vui và hạnh phúc biết mấy ,. đi bên cạnh cũng đủ để anh xóa sự chán nản mệt mỏi và nhường chỗ cho niềm vui khi bên H rồi ......đổi quần - ăn xúc xích - ăn chả cá  rồi H hỏi a một câu mà anh chỉ mỉm cười 1 tháng kiêng mấy lần , trời ạ có lần này thôi em à gì mà 1 tháng mấy lần - có mà chết . D và H ngồi bên nhau điểm chờ xe bus , anh ôm eo cô ngồi bên cạnh ,,,,,,,

Rồi xe bus cũng đến anh và cô lên xe , cô được ngồi còn anh thì đứng , oái oăm bị người kiểm vé bắt anh k đứng chỗ cô , anh tức với thằng kiểm vé nhưng biết làm sao được , chức trách của người ta , người ta có quền , anh chỉ có thể thông qua ánh mắt nói với cô , mỉm cười nhẹ để nói với cô . dù xa nhưng anh vẫn vui , anh xuống xe và cô đi về một mình , nhìn chiếc xe bus đi dần , đi dần khuất sau những dòng xe khác anh thu ánh mặt về , rút dt gọi cho cô , vừa gọi anh vừa băng qua đường để đi về nhà , vậy là cũng đủ với anh rồi ,

gặp cô sáng , gặp cô tối làm anh rất vui , anh ngủ sớm và xóa đi bao mệt mỏi của ngày hôm đó , anh lại mơ về cô , giấc mơ đẹp biết mấy , nhưng a sẽ k nói cho cô biết giấc mơ có gì đâu , chỉ giữ riêng cho anh mà thôi , nó thật đẹp và hp biết bao . anh mong rằng anh và cô sẽ giống như giấc mơ đó

Categories:

Leave a Reply